Tác động môi trường của chất hoạt động bề mặt

Aug 19, 2024

Để lại lời nhắn

Khả năng phân hủy sinh học
Do khối lượng lớn chất hoạt động bề mặt thải ra môi trường nên khả năng phân hủy sinh học của chúng đã thu hút được sự chú ý. Một số chất hoạt động bề mặt có thể phân hủy trong điều kiện hiếu khí, nhưng một số có thể phân hủy để tạo ra các chất gây rối loạn nội tiết như nonylphenol. Nghiên cứu về chất hoạt động bề mặt có khả năng phân hủy sinh học đã thúc đẩy sự phát triển của “chất hoạt động bề mặt sinh học”.

 

Rủi ro môi trường
Ở nồng độ tương đối cao, chất hoạt động bề mặt có thể gây rủi ro cho môi trường khi kết hợp với nhiều kim loại, nhưng ở nồng độ thấp, việc ứng dụng chúng khó có thể có tác động đáng kể đến tốc độ di chuyển của vi lượng kim loại. Ví dụ, trong vụ tràn dầu Deepwater Horizon, các hoạt chất trong Corexit, chẳng hạn như natri dioctylsulfosuccine (DOSS), sorbitol monooleate (Span80) và polyoxyethylene sorbitol monooleate (Tween-80), đã được phun với số lượng lớn vào vị trí rò rỉ và bề mặt nước biển để giúp tạo điều kiện tiêu hóa dầu nhưng cũng làm dấy lên mối lo ngại về tác động môi trường của chúng.